phanh thây

  1. đgt. 1. (Hình phạt thời phong kiến) giết bằng cách buộc từng tay chân của người bị coi phạm tội vào bốn con ngựa hoặc voi rồi cho chúng chạy ra bốn phía để xác ra thành từng mảnh. 2. Giết (thường dùng làm lời nguyền rủa): thề phanh thây kẻ thù Liệu hồn, tao sẽ phanh thây mày ngày.